Vừa đi nước mắt vừa không ngừng rơi. Cha mẹ đã vất vả vì chúng tôi nhiều như thế, vậy thì càng phải cố gắng học giỏi để cha mẹ vui lòng mới được chứ.

***


Chiếc phà nhỏ từ từ rời bến, sao tôi thấy mình càng xa mẹ hơn. Cuối tuần chỉ được vỏn vẹn một ngày bên mẹ sau gần cả năm trời xa cách. Tôi thấy chẳng đủ chút nào so với nỗi nhớ mẹ trong lòng. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, anh em tôi bước sang ngưỡng cửa cấp 3 với bao nổi khó khăn chồng chất lên vai cha mẹ. Hai đứa phải ở trọ vì trường học cách nhà hơn 20km, còn phải băng qua nhánh sông tiền mênh mông sóng nước. Việc học quan trọng trước mắt là vậy nhưng với mảnh vườn nhỏ xíu thì làm sao cha mẹ có thể lo xuể cho cả hai anh em tôi khi mùa khai trường sắp đến. Cha thương con đành rời xa gia đình ra Vũng tàu bán hàng dạo, mẹ thương chồng nên cũng rời quê lên Sài Gòn giúp việc nhà cho bà cô.

Mười tháng trời không có mẹ tôi nhớ mẹ vô cùng, tôi thèm món cá bống kho tiêu, thèm món canh rau với lác đác vài con tép đỏ của mẹ. Tôi thèm được mẹ ôm vào lòng, muốn nghe tiếng gọi của mẹ vào mỗi buổi sáng. Không biết mẹ có buồn có vất vả lắm không? Chắc giờ cha ốm lắm, sạm đen đi vì cái nắng cái gió hốc hác của biển cả. Nghỉ đến đây mà sao tôi thấy khóe mắt mình cay thế. Nhận được tin mẹ về 2 hôm, tôi mừng như muốn nhảy lên vì sung sướng. Chiều thứ bảy tôi phi như bay trên chiếc xe đạp đầm cũ mèm, hôm nay tôi có cảm giác con ngựa sắt của mình sao khỏe thế, nhanh thế.

Buổi chiều hôm đó anh em tôi ríu rít như chú chim nhỏ quấn lấy mẹ không rời. Mẹ mua cho tôi bộ quần áo mới và anh hai đôi giày màu xanh biển rất đẹp. Tôi ôm món quà vào lòng và không nỡ mặc vào sợ làm bẩn món quà thì tiếc lắm. Tôi nói với mẹ là sẽ dùng nó vào dịp tết khi cả cha và mẹ cùng về. Mẹ cười hiền từ như hiểu ra rằng con gái mẹ nay đã lớn, đã hiểu nổi vất vả của cha mẹ.

Một đêm ôm mẹ ngủ trọn vẹn sao mà trôi nhanh quá. Tôi kể cho mẹ nghe chuyện về những người bạn mới ở thành phố và về người thầy mà tôi kính trọng nhất. Giá như có cha cùng ở đây thì vui hơn mẹ nhỉ, mẹ buồn rồi bảo cha bận rồi. Mẹ an lòng vì thấy tôi không còn bỡ ngỡ rụt rè như trước nữa.

Sáng chủ nhật thật ý nghĩa khi có mẹ, tôi và anh hai sao ngoan thế, chúng tôi dậy từ rất sớm để dọn dẹp nhà cửa giúp mẹ. 3 mẹ con cùng nhau nấu ăn, chăm lại mảnh vườn nhỏ, trưa đến lại rủ nhau đi thăm họ hàng. Ở bên mẹ tôi cười giòn tan vui vẻ như đây là ngày hạnh phúc nhất. Chiều đến, ánh mặt trời lặn dần sau tán cây bần trước ngõ chợt bần thần nhận ra tôi phải xa mẹ nữa rồi. Mẹ chuẩn bị cho tôi chục trứng vịt cùng bó rau muống mới hái sau vườn, cho tôi tiền rồi bảo phải cố gắng nghen con. Tôi thắt lòng cầm mọi thứ rồi ngoái nhìn mẹ. Cũng trên con ngựa sắt này mà sao giờ mày nặng quá, chậm chạp quá.

Vừa đi nước mắt vừa không ngừng rơi. Cha mẹ đã vất vả vì chúng tôi nhiều như thế, vậy thì càng phải cố gắng học giỏi để cha mẹ vui lòng mới được chứ.

Bầu trời Vĩnh Long hôm nay êm ả đến lạ, nước vẫn trong xanh, xa tít kia là cây cầu Mỹ Thuận với những dãi xe đang tấp nập lưu thông. Đâu đó sẽ có chuyến xe đưa mẹ tôi đến với thành phố mới, với những nổi vất vả…

Nguồn: copy

An Nhiên

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *